Tôi nhớ rằng hồi còn chậm chững mới vừa bước học lớp 5 thì tôi mới bắt đầu có ước mơ. Trễ nhỉ? Để nhớ lại coi ngày đó mình mơ gì ta... Hình như là mơ là Kỹ sư cầu đường, nghe oách phết. Lúc đó thì làm gì mà biết được là nghề đó làm gì đâu, chỉ nghe cha kể lại là các bác, các chú bên cha làm kỹ sư không hà, con ráng mà học làm kỹ sư làm chung với các bác, các chú 🤓
Rồi lên tới lớp 7 lại mơ sau này làm công an giao thông, cũng oách phết, cũng giàu phết 😂. Lúc đó có biết công an là làm gì thấy cũng có chức, có tiền nên thích. Mà còn mạnh dạn kể ước mơ cho cha mẹ nghe vào 1 buổi đêm sắp đi ngủ. Mình nhớ như in, vẽ ra hoạch đi học gì và ra làm thế nào như thật, mà không biết lúc đó cha mẹ có nghe không hay ngủ nữa 😂.
Nghĩ lại lúc nhỏ mình ngây ngô ghê. Sau này mà có con chắc chắn tôi sẽ mơ cùng con mình như thế xem nó vẽ ra giấc mơ của nó có bố đời không 🤔.
Thật ra, ở mỗi giai đoạn của cuộc đời, chúng ta lại có những niềm tin khác nhau. Và khi niềm tin thay đổi, giấc mơ cũng đổi khác. Nhưng điều quan trọng là ta vẫn dám mơ.
Dù giấc mơ ấy lớn hay nhỏ, viển vông hay thực tế, chỉ cần ta cho phép mình mơ, là đã tiến gần hơn một bước đến việc biến nó thành hiện thực.
Vì không có giấc mơ nào là vô ích, chỉ có những giấc mơ không được bắt đầu.
Ở thời điểm này, với tôi – người sáng lập 4Work – giấc mơ ấy là tạo ra một nền tảng dễ dùng, hữu ích, giúp hàng triệu freelancer có công cụ để phát triển, để họ làm việc tự do mà vẫn kết nối, để họ có thể tiến xa hơn trên hành trình của chính mình.
Tôi biết, đây là một giấc mơ lớn thật sự. Và tôi không thể thực hiện nó một mình.
Nhưng tôi tin, khi bạn sống hết mình vì một giấc mơ, sẽ luôn có ai đó nhìn thấy và biết đâu, một ngày nào đó, họ sẽ cùng bạn trở thành đồng sáng lập của giấc mơ ấy.